Tôi đến Ba Vì không phải để tìm một phương pháp mới, mà với một cảm giác khá rõ ràng: mình vẫn đang sống ổn, nhưng chưa thực sự hiểu hết cơ thể của mình – đặc biệt là cách Thân – Tâm – Trí đang vận hành cùng nhau.
Ba ngày không ăn, chỉ dùng nước Hòa Vị Nguyên Tâm, nước bổ sung năng lượng tự nhiên. Nghe qua tưởng như là phần thử thách, nhưng khi bước vào rồi, tôi nhận ra đó chỉ là một phần của toàn bộ hành trình. Khi một thói quen quen thuộc như ăn uống được tạm dừng lại, cơ thể bắt đầu bộc lộ những tín hiệu mà trước đó mình gần như không để ý.
Buổi sáng đầu tiên diễn ra rất nhẹ. Không có cảm giác “bắt đầu chương trình”, không có sự thúc ép. Chỉ là được hướng dẫn quay lại với hơi thở. Khi thở chậm lại, tôi nhận ra nhịp bên trong mình không đều như mình vẫn nghĩ. Có những đoạn gấp, có những đoạn nông, và tất cả đều phản ánh một trạng thái mà trước đây tôi không nhìn thấy.
Trong ngày, các hoạt động nối tiếp nhau một cách tự nhiên: khí công, hành thiền, yoga cười, xen kẽ là những khoảng lặng. Không có gì phức tạp, nhưng chính sự đơn giản đó lại khiến mình phải quan sát nhiều hơn. Khi không còn bị cuốn theo những thói quen quen thuộc, mọi cảm nhận trở nên rõ ràng hơn – từ cơ thể đến cảm xúc.
Ảnh: Học viên Bùi Thị Thanh Hương - Trải nghiệm "Hành trình hồi nguyên - Ba Vì, 03 – 05/04/2026"
Song song với đó là các hoạt động hỗ trợ làm sạch bên trong, trong đó có việc thải loại các tồn lưu trong đại tràng và đường ruột. Trước khi tham gia, tôi cũng có những băn khoăn nhất định. Nhưng cách Ban tổ chức triển khai không mang tính áp đặt hay cực đoan, mà được giải thích khá rõ dưới góc nhìn sinh lý và Y học cổ truyền.
Theo cách hiểu của sinh lý học hiện đại, đường ruột không chỉ liên quan đến tiêu hóa, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hệ miễn dịch, hệ thần kinh và trạng thái chuyển hóa. Khi có sự tồn lưu kéo dài, cơ thể sẽ phải “gánh” thêm một phần áp lực nội tại.
Còn theo Y học cổ truyền, đó là trạng thái tích tụ của thấp – trọc, ảnh hưởng đến sự vận hành của khí và tỳ vị. Khi những yếu tố này được giải phóng đúng cách, dòng vận hành bên trong trở nên nhẹ hơn, thông hơn.
Điều tôi ghi nhận không nằm ở kỹ thuật cụ thể, mà ở cách Ban tổ chức tiếp cận vấn đề: thận trọng, có giải thích, và đặt trong một bối cảnh tổng thể của thanh lọc Thân – Tâm, chứ không tách rời thành một hoạt động đơn lẻ. Điều đó tạo cảm giác yên tâm hơn, và cũng giúp người tham dự hiểu được vì sao mình làm, thay vì chỉ làm theo.
Những ngày tiếp theo, cơ thể bắt đầu thay đổi theo cách khá rõ. Không còn bị chi phối bởi thói quen ăn uống, các cảm nhận trở nên sắc nét hơn. Có lúc thấy đói, có lúc lại rất tỉnh, có lúc chỉ đơn giản là nhận ra mình đang hiện diện rõ hơn với chính mình. Nước hàm dưỡng được sử dụng xuyên suốt hành trình không nhằm thay thế, mà giống như một cách giữ nhịp, để cơ thể không bị rơi vào trạng thái mất cân bằng.
Các buổi chia sẻ trong hành trình giúp tôi nhìn lại cơ thể mình theo một cách tổng thể hơn. Không chỉ là từng cơ quan riêng lẻ, mà là một hệ thống liên kết giữa thân – tâm – trạng thái sống. Theo sinh lý học, đó là câu chuyện của cân bằng nội môi. Theo Y học cổ truyền, đó là sự điều hòa của khí – huyết – tạng phủ. Còn trong cách tiếp cận của chương trình, đó là một trạng thái mà khi Thân được làm nhẹ, Tâm được lắng, thì Trí sẽ trở nên rõ.
Ngày thứ hai là lúc tôi cảm nhận rõ nhất. Khi không còn bị phân tán bởi những thói quen thường ngày, mọi thứ bên trong trở nên rõ ràng hơn – nhịp thở, giấc ngủ, cách mình phản ứng với cảm xúc. Có những thứ không cần phân tích, chỉ cần quan sát là đủ hiểu.
Buổi tối, giấc ngủ đến tự nhiên hơn. Không phải vì cơ thể kiệt sức, mà vì tâm trí đã bớt nhiễu. Sáng dậy, cảm giác rõ nhất là sự nhẹ và sự sáng.
Ảnh: Chị Bùi Thị Thanh Hương - Thải độc đại tràng bằng Cafe
Kết thúc ba ngày, điều tôi nhận ra không phải là mình có thêm điều gì, mà là mình bắt đầu hiểu rõ hơn những gì đã có sẵn. Hiểu rằng sức khỏe không nằm ở việc “có hay không”, mà nằm ở khả năng giữ được sự cân bằng – trong vận hành, trong cảm xúc, và trong nhịp sống.
Và có một điều tôi muốn nói, như một sự ghi nhận:
Cảm ơn Ban Tổ chức Hành trình Hồi nguyên.
Cảm ơn các Chuyên gia đã đồng hành trong suốt ba ngày đó.
Không phải vì những gì được làm, mà vì cách mọi thứ được dẫn dắt – đủ nhẹ để người tham dự tự cảm nhận, đủ rõ để người tham dự tự hiểu, và đủ khiêm nhường để không biến hành trình này thành một “phương pháp”.
“Chúng tôi không tạo ra con đường này, chỉ là người gom nhặt lại những giá trị vốn có, rồi đặt chúng vào đúng vị trí của nó”.
Sau khi trải qua, tôi nghĩ mình hiểu được phần nào ý nghĩa của câu nói đó.
Khi rời Ba Vì, tôi không mang theo một phương pháp cụ thể nào. Không có khuôn mẫu, không có công thức. Nhưng tôi mang theo một cách nhìn khác – về cơ thể, về nhịp sống, và về chính mình.
Biết lắng nghe.
Biết điều chỉnh.
Biết giữ nhịp.
Và khi hiểu rồi, việc giữ cho Thân – Tâm – Trí ở trạng thái quân bình không còn là điều gì xa, mà trở thành một cách sống rất tự nhiên.
Bùi Thị Thanh Hương !
Tôi đến Ba Vì không phải để tìm một phương pháp mới, mà với một cảm giác khá rõ ràng: mình vẫn đang sống ổn, nhưng chưa thực sự hiểu hết cơ thể của mình – đặc biệt là cách Thân – Tâm – Trí đang vận hành cùng nhau.
Ba ngày không ăn, chỉ dùng nước Hòa Vị Nguyên Tâm, nước bổ sung năng lượng tự nhiên. Nghe qua tưởng như là phần thử thách, nhưng khi bước vào rồi, tôi nhận ra đó chỉ là một phần của toàn bộ hành trình. Khi một thói quen quen thuộc như ăn uống được tạm dừng lại, cơ thể bắt đầu bộc lộ những tín hiệu mà trước đó mình gần như không để ý.
Buổi sáng đầu tiên diễn ra rất nhẹ. Không có cảm giác “bắt đầu chương trình”, không có sự thúc ép. Chỉ là được hướng dẫn quay lại với hơi thở. Khi thở chậm lại, tôi nhận ra nhịp bên trong mình không đều như mình vẫn nghĩ. Có những đoạn gấp, có những đoạn nông, và tất cả đều phản ánh một trạng thái mà trước đây tôi không nhìn thấy.
Trong ngày, các hoạt động nối tiếp nhau một cách tự nhiên: khí công, hành thiền, yoga cười, xen kẽ là những khoảng lặng. Không có gì phức tạp, nhưng chính sự đơn giản đó lại khiến mình phải quan sát nhiều hơn. Khi không còn bị cuốn theo những thói quen quen thuộc, mọi cảm nhận trở nên rõ ràng hơn – từ cơ thể đến cảm xúc.
Ảnh: Chị Bùi Thị Thanh Hương - Trải nghiệm "Hành trình hồi nguyên - Ba Vì, 03 – 05/04/2026"
Song song với đó là các hoạt động hỗ trợ làm sạch bên trong, trong đó có việc thải loại các tồn lưu trong đại tràng và đường ruột. Trước khi tham gia, tôi cũng có những băn khoăn nhất định. Nhưng cách Ban tổ chức triển khai không mang tính áp đặt hay cực đoan, mà được giải thích khá rõ dưới góc nhìn sinh lý và Y học cổ truyền.
Theo cách hiểu của sinh lý học hiện đại, đường ruột không chỉ liên quan đến tiêu hóa, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hệ miễn dịch, hệ thần kinh và trạng thái chuyển hóa. Khi có sự tồn lưu kéo dài, cơ thể sẽ phải “gánh” thêm một phần áp lực nội tại.
Còn theo Y học cổ truyền, đó là trạng thái tích tụ của thấp – trọc, ảnh hưởng đến sự vận hành của khí và tỳ vị. Khi những yếu tố này được giải phóng đúng cách, dòng vận hành bên trong trở nên nhẹ hơn, thông hơn.
Điều tôi ghi nhận không nằm ở kỹ thuật cụ thể, mà ở cách Ban tổ chức tiếp cận vấn đề: thận trọng, có giải thích, và đặt trong một bối cảnh tổng thể của thanh lọc Thân – Tâm, chứ không tách rời thành một hoạt động đơn lẻ. Điều đó tạo cảm giác yên tâm hơn, và cũng giúp người tham dự hiểu được vì sao mình làm, thay vì chỉ làm theo.
Những ngày tiếp theo, cơ thể bắt đầu thay đổi theo cách khá rõ. Không còn bị chi phối bởi thói quen ăn uống, các cảm nhận trở nên sắc nét hơn. Có lúc thấy đói, có lúc lại rất tỉnh, có lúc chỉ đơn giản là nhận ra mình đang hiện diện rõ hơn với chính mình. Nước hàm dưỡng được sử dụng xuyên suốt hành trình không nhằm thay thế, mà giống như một cách giữ nhịp, để cơ thể không bị rơi vào trạng thái mất cân bằng.
Các buổi chia sẻ trong hành trình giúp tôi nhìn lại cơ thể mình theo một cách tổng thể hơn. Không chỉ là từng cơ quan riêng lẻ, mà là một hệ thống liên kết giữa thân – tâm – trạng thái sống. Theo sinh lý học, đó là câu chuyện của cân bằng nội môi. Theo Y học cổ truyền, đó là sự điều hòa của khí – huyết – tạng phủ. Còn trong cách tiếp cận của chương trình, đó là một trạng thái mà khi Thân được làm nhẹ, Tâm được lắng, thì Trí sẽ trở nên rõ.
Ngày thứ hai là lúc tôi cảm nhận rõ nhất. Khi không còn bị phân tán bởi những thói quen thường ngày, mọi thứ bên trong trở nên rõ ràng hơn – nhịp thở, giấc ngủ, cách mình phản ứng với cảm xúc. Có những thứ không cần phân tích, chỉ cần quan sát là đủ hiểu.
Buổi tối, giấc ngủ đến tự nhiên hơn. Không phải vì cơ thể kiệt sức, mà vì tâm trí đã bớt nhiễu. Sáng dậy, cảm giác rõ nhất là sự nhẹ và sự sáng.
Ảnh: Chị Bùi Thị Thanh Hương - Thải độc đại tràng bằng Cafe
Kết thúc ba ngày, điều tôi nhận ra không phải là mình có thêm điều gì, mà là mình bắt đầu hiểu rõ hơn những gì đã có sẵn. Hiểu rằng sức khỏe không nằm ở việc “có hay không”, mà nằm ở khả năng giữ được sự cân bằng – trong vận hành, trong cảm xúc, và trong nhịp sống.
Và có một điều tôi muốn nói, như một sự ghi nhận:
Cảm ơn Ban Tổ chức Hành trình Hồi nguyên.
Cảm ơn các Chuyên gia đã đồng hành trong suốt ba ngày đó.
Không phải vì những gì được làm, mà vì cách mọi thứ được dẫn dắt – đủ nhẹ để người tham dự tự cảm nhận, đủ rõ để người tham dự tự hiểu, và đủ khiêm nhường để không biến hành trình này thành một “phương pháp”.
“Chúng tôi không tạo ra con đường này, chỉ là người gom nhặt lại những giá trị vốn có, rồi đặt chúng vào đúng vị trí của nó”.
Sau khi trải qua, tôi nghĩ mình hiểu được phần nào ý nghĩa của câu nói đó.
Khi rời Ba Vì, tôi không mang theo một phương pháp cụ thể nào. Không có khuôn mẫu, không có công thức. Nhưng tôi mang theo một cách nhìn khác – về cơ thể, về nhịp sống, và về chính mình.
Biết lắng nghe.
Biết điều chỉnh.
Biết giữ nhịp.
Và khi hiểu rồi, việc giữ cho Thân – Tâm – Trí ở trạng thái quân bình không còn là điều gì xa, mà trở thành một cách sống rất tự nhiên.
Bùi Thị Thanh Hương !